"Thế thì tốt." Đỗ Xuân Phương cười tươi rói bảo: "Vậy thì mẹ phải sang thôi, mấy hôm không gặp, mẹ nhớ hai đứa nhỏ ghê cơ."
Lý Long mỉm cười, vừa trò chuyện vừa cùng mẹ nhặt sạch đống rau dại, gom lại một chỗ rồi trút vào nồi, đổ thêm nước, rắc bột ngô vào nấu chung.
Thứ này nấu chín lên thì gà ăn được, lợn ăn được, mà chó cũng ăn được tuốt.
Lúc Lý Cường tan học về thì Lý Long đã nấu xong nồi cám lợn, múc ra thùng để nguội, nồi niêu cũng đã cọ rửa sạch sẽ.




